• Single Content

    Hạ Long - Cát Bà, dấu mốc hè tuổi 22

    *Ngày một: Hà Nội – Hạ Long.

    Đúng tám giờ sáng ngày 09 tháng Tám, chiếc xe buýt mười sáu chỗ được in logo Fantasea Cruise bắt mắt đón tôi tại GA Hostel – 50 Hàng Bạc, bắt đầu cuộc hành trình ba ngày hai đêm đến một trong bảy kì quan thế giới được UNESCO công nhận từ nhiều năm nay: vịnh Hạ Long.

    Xe lăn bánh hai tiếng thì dừng nghỉ hai mươi phút tại Hải Dương, nơi nổi tiếng với món bánh đậu xanh dân dã mà ngọt ngào.

    Mười hai giờ hơn, sau bốn tiếng ròng rã, cuối cùng tôi cũng được đón cái nắng chói chang đến rát bỏng, hít thở làn gió mát đậm hương vị mặn mòi của đất biển Quảng Ninh tại cảng Tuần Châu. Cảng Tuần Châu về trưa đông đúc xe qua lại, tàu cập bến rồi ra vịnh cùng hàng trăm, hàng nghìn du khách từ mọi miền mang trong mình tâm trạng háo hức, mong chờ được ngắm nhìn Hạ Long hùng vĩ từ mẹ thiên nhiên ban tặng cho nước Việt như tôi.

    Còn mải mê ngắm nhìn, chiếc tàu nhỏ của Fantasea Cruise đã cập cảng chờ đón chúng tôi bước lên để tiến ra vịnh tự khi nào. Ngồi trên tàu để ra vịnh không phải chỉ là ngồi đâu nhé! Dù chỉ mất vài phút nhưng để đảm bảo an toàn, anh hướng dẫn viên đi một vòng kiểm tra từng vị khách vô cùng gắt gao, yêu cầu phải mặc áo phao bảo hộ, phải ngồi yên một chỗ, tàu mới khởi hành.

     

    Vịnh Hạ Long từ góc chụp trên tàu nhỏ. Mọi du khách đều phải mặc áo phao bảo hộ.

    Bước lên tàu Fantasea Deluxe Cruise với đầy ngỡ ngàng vài giây đầu nhưng ngay sau đó, tôi đã được các nhân viên trong tàu chào đón đầy nồng nhiệt và chân thành. Đi theo chỉ dẫn, chúng tôi ngồi chờ ở khu phòng ăn để nhận chìa khóa check-in và ăn trưa. Phòng ăn được đặt trên tầng hai nên có thể nhìn ngay thẳng ra biển xanh rì rào sóng vỗ, và cả những hòn đảo nhỏ tuyệt đẹp. Bữa trưa khá đơn giản, vài món xào, salad, thịt và cơm trắng. Đương nhiên không thể thiếu cá – nguồn thực phẩm dồi dào tại nơi đây.

    Kết thúc bữa trưa, tôi lên tầng trên, tranh thủ ngả mình trên chiếc ghế dài, tắm nắng biển sau những ngày dài làm việc mệt nhọc ở Hà Nội. Tàu lại đi ngang qua những hòn đảo nhỏ xinh đẹp khác để cập bến Hang Sửng Sốt tại đảo Bồ Hòn.

    Trời xanh dịu êm, mây trắng tựa kẹo bông gòn và biển vỗ về êm ái.

    Theo tích xưa kể lại, vào năm 1901, một đoàn người Pháp tình cờ phát hiện ra nơi đây, quá đỗi ngạc nhiên trước vẻ đẹp lung linh huyền ảo mà tạo hóa ban tặng nên đặt cho hang cái tên “Grotte des surprises” – Động của sự sửng sốt.

    Hang Sửng Sốt gồm hai ngăn chính. Ngăn đầu rộng thênh thang với những tượng voi đá, hải cẩu, mâm xôi, hoa lá...đẹp ngỡ ngàng khiến du khách tưởng như đang rơi vào thế giới thần tiên giữa cuộc sống hiện đại. Tiếp đó là ngăn hai, đường đi có nhỏ hẹp hơn ngăn thứ nhất. Nhưng một chân mới chạm xuống cửa ngăn hai, du khách có lẽ sẽ bị choáng ngợp bởi không gian rộng mênh mông ước chừng có thể chứa đến hàng nghìn người cùng một lúc và cả những luồng sáng rực rỡ nhất định sẽ khiến du khách đắm chìm trong vẻ đẹp huyền diệu, tưởng như đang được ở chốn bồng lai tiên cảnh. Càng đi sâu vào trong, bất ngờ và thú vị mỗi lúc càng dày, tỉ như hồ nước trong vắt, tượng Ngón tay, khủng long,...

    Một trong những luồng sáng rực rỡ trong hang Sửng Sốt.

    Không chỉ trong hang mới đẹp, thậm chí đường lên hang cũng lay động lòng người khôn cùng. Đứng ở dưới nhìn lên, ánh nắng chiều chiếu xuống đáy hang, len lỏi từng ngóc ngách sáng cả một vùng, gần đến nỗi tưởng chừng chỉ cần với tay là nắm được cả mặt trời.

     

    Một góc đảo từ trên nhìn xuống.

    Rời hang Sửng Sốt, quay lại tàu nghỉ ngơi mười lăm phút và cất các đồ vật không chống nước, tôi lại tiếp tục cuộc hành trình khám phá vịnh Hạ Long: kayaking.

    Là lần đầu được trải nghiệm kayaking nên tôi ngồi trước để bạn đồng hành ngồi sau có kinh nghiệm hơn điều phối. Lúc bước xuống thuyền còn dặt dè, lo sợ, nhưng chưa đầy năm phút sau, mọi thứ gần như đã được trong tầm kiểm soát. Tôi cùng bạn đồng hành đi kayaking một vòng lớn quanh hang Luồn, tiếp theo, cùng những người bạn khác trong đoàn đua thêm một vòng lớn nữa quanh khu đó. Mệt đến rã người, lưng và vai mỏi nhừ, quần áo ướt sũng nhưng xét cho cùng cũng chẳng đáng gì so với niềm vui tôi được nhận suốt gần hai tiếng đồng hồ.

    Lần đầu được trải nghiệm kayaking

    Trả lại mái chèo cho anh hướng dẫn và trở về tàu Fantasea Cruise, ngay giữa phòng ăn là la liệt những đĩa hoa quả tươi mát mà nhà tàu đã chuẩn bị miễn phí cho chúng tôi. Đặc biệt, có cả “Happy Hours” giảm giá đồ uống. Đương nhiên, tôi phải tranh thủ nạp lại cho mình chút năng lượng đã mất khi đi kayaking bằng lon nước ngọt mát lạnh.

    Khoảng sáu rưỡi, chúng tôi ăn tối. Nhân viên liên tục phục vụ thịt gà, thịt lợn, hàu, tôm, salad,...và rất nhiều món ăn ngon khác, nhiều đến nỗi dù căng tròn bụng mà chúng tôi vẫn không thể ăn hết. Bữa tối ngỡ tưởng sẽ chìm trong yên lặng vì chỉ toàn người lạ từ muôn nơi, nhưng không, mọi người hòa đồng, thân thiện, cười đùa như thể là bạn tâm giao tự lâu. Cùng vui đùa, cùng hát karaoke, và câu mực... Đêm xuống, mỗi người một lon bia lại nằm trên tầng thượng nhưng không tắm nắng nữa mà lặng yên ngắm trời đêm hiu hiu gió thổi.

    *Ngày hai: Hạ Long – Cát Bà

     

    Đặt phòng tầng hai nên sáng sớm tinh mơ,chỉ cần vén rèm cửa sổ là tôi có thể dễ dàng ngắm Hạ Long nghiêng mình đón bình minh.

    Hóa ra, Hạ Long tất bật cả ngày cũng có khi yên bình đến thế!

    Bảy giờ ăn sáng rồi check out, chuyển đếnđịa điểm đầu tiên trong ngày nhưng cũng là cuối cùng trên vịnh đẹp xinh này, đảo Titop.

    Vừa đến đảo, tôi cùng mọi người trong đoàn cùng leo đỉnh Titop với độ cao hơn 100 mét. Khá mệt nhưng được ngắm nhìn toàn cảnh Hạ Long đẹp say đắm cả thế giới cũng rất đáng. 

     

    Leo đỉnh Titop xong, tôi chạy vội ôm chầm lấy biển Titop. Biển xanh, trong, sạch cùng cát vàng trải dài khiến tôi lưu luyến nơi này, chẳng muốn rời.

    Tầm mười một giờ kém, chúng tôi lên thuyền để sang thuyền lớn hơn chở chúng tôi đến với Cát Bà.

    Tàu chở chúng tôi đến Gia Luận, sau đó đi xe ô-tô để đến Rừng Quốc gia

     

    Rừng Quốc gia rộng vô cùng. Muốn leo đến đỉnh phải mất một tiếng đồng hồ. Cả leo lên và leo xuống tổng cộng hai tiếng. Tuy lâu, tuy mệt, nhưngkhi đến nơi, hít một hơi thật dài, cảm nhận không khí trong lành của núi rừng, của cây cỏ, không còn khói bụi từ xe cộ đông đúc, chen chúc nơi thủ đô phồn hoa mới thấy mệt mỏi khi nãy thật ra chẳng hề hấn gì.

    Kết thúc tại rừng Quốc gia, tôi về khách sạn tại thị trấn Cát Bà nghỉ ngơi và dùng bữa trưa.

    Sau khi kết thúc bữa trưa, du khách có hai sự lựa chọn. Một là đi ra đảo Khỉ cùng đoàn; hai là tự túc đi ra các địa điểm khác như bãi Cát Cò,...bằng cách thuê xe máy, xe đạp hoặc xe đạp điện.

    Đảo Khỉ cách đó không xa lắm. Đi ô-tô ra bến khoảng năm phút, ngồi tàu thêm hai mươi phút là đến nơi. Đã nhắc đến đảo Khỉ, nhất định trên đảo phải có khỉ. Du khách ai nấy cũng đều thích thú với những chú khỉ con nghịch ngợm trèo trên cành cây, ai đưa gì cũng giơ tay ra vồ.

    Biển ở đảo Khỉ không thể dùng hai chữ “xinh đẹp” mà lột tả hết. Biển trong xanh, dịu êm lắm. Lâu lâu lại có đợt sóng to đập vào bờ nhưng chẳng phải sóng dữ dọa người sợ tái mặt mà chỉ là những gợn sóng lớn dịu dàng ôm quanh lấy chân, lấy cơ thể rồi lặng lẽ rời đi. Rồi một lát sau lại khẽ khàng ghé thăm.

    Vốn yêu thích những gì thuộc về đúng nghĩa thiên nhiên, yêu thích tĩnh lặng và yên bình, thật may mắn làm sao, ngày tôi đến nơi này, tất cả những gì tôi muốn đều có đủ.

    Trở về khách sạn sau gần ba tiếng trên đảo Khỉ, nghỉ ngơi và ăn tối, tôi lại tiếp tục đi khám phá Cát Bà khi mặt trời lặn.

    * Ngày ba: Hạ Long – Hà Nội

     

    Điểm nhấn trong ngày cuối trong chuyến du lịch ba ngày hai đêm hè 2016 chính là “lớp học nấu ăn” nho nhỏ cùng anh hướng dẫn viên tận tình hướng dẫn du khách học cách làm món chả bánh đa truyền thống của Việt Nam trên tàu FantaSea Deluxe Cruise trên đường từ Cát Bà trở lại vịnh Hạ Long.

    Nào là vỏ bánh là gì, nhân gồm những nguyên liệu ra sao, cuốn và thưởng thức món ăn thế nào cho đúng điệu, dù là người Việt Nam, dù biết làm món chả bánh đa từ những ngày còn học cấp một nhưng chính sự nhiệt tình của anh hướng dẫn viên không chỉ khiến tôi mà cả những người bạn nước ngoài lần đầu được trải nghiệm đều thích thú với “lớp học nấu ăn” này vô cùng. Sau vài phút “đứng bếp”, chúng tôi ngồi xuống bên bàn thưởng thức “thành quả lao động” và những món giản dị cho bữa ăn trưa, tán gẫu vài câu chuyện về học tập, về công việc, hay những điều hay ho được trải qua trong chuyến hành trình, mặc bên ngoài lất phất mưa bay.

    Chẳng mấy chốc, tàu cập bến cảng Tuần Châu. Chúng tôi bước vào phòng nghỉ ngơi tại bến cảng để chuẩn bị đến phút giây chào tạm biệt Hạ Long. Trời vẫn mưa, dường như nặng hạt hơn khi nãy. Phải chăng cơn mưa dai dẳng ấy nghe thấu được lòng tôi, hiểu rằng tôi lưu luyến vùng đất biển nắng gió nhưng không thiếu thơ mộng này?

    Bốn giờ ba mươi phút, Hà Nội chào đón tôi trở về với cái khói, cái bụi và cả sự vồn vã quen thuộc của dòng người khu phố cổ.

    Vậy là ba ngày nghỉ ngắn ngủi đã trôi qua, tạm biệt Hạ Long, tạm biệt Cát Bà, tạm biệt nắng gắt, hương vị mặn mòi của biển đảo và cả những cảnh đẹp như thơ như họa. Hẹn một ngày nắng đẹp chúng ta gặp lại nhau nhé!

     

    Comment (1)

    • Đỗ Trường Sơn
      Đỗ Trường Sơn
      19 01 2017

      Ôi hay quá, đọc xong mà muốn xách balo lên và triển luôn. Tiếc là giờ mùa đông đi chắc lạnh lắm, thế chắc hè năm sau đi cho biết mới được.

    Để lại bình luận

    Sale

    Not available

    Sold out